Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

CHUYỆN NHÀ, CHUYỆN LỚP



Tôi có một đồng nghiệp, mỗi khi ở nhà cãi nhau với vợ, là hay lên trường cáu bẩn với đồng nghiệp. Không những với đồng nghiệp mà còn với học trò của mình, những đứa học trò tội nghiệp, ngơ ngác trước thái độ giận dữ vô cớ của thầy, ánh mắt tròn xoe đen láy của chúng ngỡ ngàng trước những những hành động khó hiểu của thầy giáo chúng. Và vô tình chúng trở thành “nạn nhân” trong tiết học. 


Trường tôi thuộc một thành phố, trường lớn, giáo viên đông, nên đôi lúc cũng này sinh mâu thuẫn. Có những đồng nghiệp không kìm chế được cảm xúc, cứ thế là nói thẳng vào mặt đồng nghiệp của mình. Một buổi sáng nọ, tôi tranh thủ đến trường, gặp một đồng nghiệp tổ toán. Trông thấy đồng nghiệp ấy mặt mày ủ rũ, buồn bã, tôi đến gằn và hỏi han. Nhưng kết quả là bị đồng nghiệp ấy giận dữ, và bỏ đi. Tôi như bị một vố nước lạnh dội từ trên xuống, và thấy tiếc sự quan tâm của mình.

Những ngày sau đó, tôi thấy thầy giáo ấy thường xuyên đến trường trễ hơn bình thường, và đôi lúc cáu gắt với đồng nghiệp của mình. Thế là, những lời xầm xì phía sau lưng của đồng nghiệp ấy bắt đầu. Một thời gian thầy giáo ấy rơi vào tình cảnh “bị cô lập” như một...ốc đảo nằm giữa biển người. Không người hỏi han, và trò chuyện!

Một buổi ra chơi, tôi ngồi ở căn tin trường tranh thủ chấm bài kiểm tra mười lăm phút, kịp để phát cho học sinh, như lời đã hứa với chúng. Và vô tình nghe những học sinh khối chín than thở, về người thầy dạy toán của mình. Tức người đồng nghiệp khó tính, không rõ lí do ấy.

Không hiểu vì sao, mấy hôm nay đến trường, thầy cứ hay nổi giận với lớp, và có lúc vô cớ cho hơn nửa lớp “ăn trứng ngỗng” vào sổ, vì....nói chuyện riêng trong giờ học. Nhiều học sinh loay hoay trong giờ học, thầy gọi lên bảng và cho trò ăn roi. Những bài toán khó, nhưng thầy lại giảng cho qua, thời gian còn lại thầy hay ngồi trầm tư. Trong lớp thầy chủ nhiệm, đứa nào đứa nấy không dám hó hé động đậy. Chúng ngồi cúi gằm xuống mặt bàn, để tránh những tia giận dữ của thầy giáo “rót” vào chúng. 


Khác với những giờ học trước đây, thầy hay kể chuyện cười cho cả lớp, sau mỗi tiết học. Thầy giảng bài khá thu hút học trò, được trò yêu mến. Còn với đồng nghiệp, thầy ấy khá ít nói, mặc dầu phong trào trong trường thầy tham gia đầy đủ. Những câu dọa nạt trong lớp, cái nhìn hăm he của thầy đối với ánh mắt sợ hãi, cũng trở thành đề tài bàn tán trong lớp học thời gian này.
Qua tìm hiểu một người hàng xóm của thầy, cũng là người bạn học ngày xưa với tôi, tôi mới biết là hôn nhân thầy ấy đang trên đà rạng nứt, vì vợ thầy dang díu với người tình khác. Và năm nay, hiệu trưởng mới về điều hành trường tôi, nên có chút áp lực về công việc, và trong nhà trường. Có lẽ, chừng đó lý do cộng lại đã khiến người đồng nghiệp của tôi “trục trặc” về vấn đề tâm lý trong thời gian này. Vấn đề mà không đồng nghiệp nào biết, mỗi khuôn mặt đối diện với thầy giáo ấy, là mỗi câu hỏi vênh lên treo lơ lửng, khi đối diện hoặc tiếp xúc.

Tôi cảm thấy căng thẳng thay cho người đồng nghiệp khó tính ấy. Và tôi thiết nghĩ, cuộc sống không phải lúc nào bằng phẳng, êm ả. Gia đình, công việc đôi lúc cho ta nhiều suy nghĩ, nhiều nỗi bận tâm. Và đôi lúc đưa chúng ta đến những vực thẳm không đáy. Hay dẫn đến tình trạng mà khoa học ngày nay gọi đó là stress. Vì vậy, chúng ta nên biết cách thăng bằng cuộc sống. Nhất là giáo viên, những người chèo đò năm này qua năm khác, thế hệ này đến thế hệ kia, những người ươm mầm xanh cho từng vùng đất của tri thức.

Và khi đến trường, đến lớp, dù có chuyện gì ở gia đình, hay cá nhân. Ta nên để ngoài cổng trường, cổng lớp, mà làm tròn nghĩa vụ của mình. Cáu bẩn, nóng nảy, sẽ không giải quyết được gì, mà còn làm cho sự việc thêm tệ hại hơn. Bởi vì trong ánh mắt và suy nghĩ của học trò, thầy cô luôn là tấm gương sáng về đạo đức, chuẩn mực, là hình ảnh đẹp mà nhiều học trò hướng đến trong tương lai.  

Ở vị trí là một người đồng nghiệp, tôi nghĩ, nên có sự đồng cảm, chia sẻ với những giáo viên gặp hoàn cảnh ít may mắn, hay gặp nhiều vấn đề về khó khăn trong cuộc sống. Nhất là về chuyện gia đình, con cái. “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi người mỗi cảnh”, không cây nào giống cây nào, và hoa nào giống hoa nào. Cái nhìn thiếu cảm thông, những lời đàm tiếu, câu đùa ác ý....đôi lúc làm tổn thương đồng nghiệp của chúng ta. Và vô tình chúng ta tạo ra sự kì thị, nỗi khinh bỉ về một cá nhân nào đấy, trong chính môi trường, mà ta đang giáo dục với hàng trăm học sinh về bài học của sự nhân ái. Bài học về đẩy lùi sự vô cảm trong xã hội ngày nay.

 “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui”, câu khẩu hiệu bất kì ngôi trường phổ thông nào cũng biết. Đó là niềm vui được giảng dạy, được học tập, là nơi trao đổi kiến thức, và nơi truyền đạt kiến thức, là nơi gặp gỡ giữa thầy và trò. Vì vậy, mỗi chúng ta cần “đóng gói” những nỗi buồn sau mỗi cánh cửa trường, cửa lớp, để làm tròn nhiệm vụ mà chúng ta đang gắn bó suốt đời. Và hày vượt qua chính bản thân mình, cuộc sống không bao giờ có ngã cuộc cả!
                                         

BÀN TAY ĐEN


Cô gái có bàn tay đen nhất làng, đó là em gái tôi. Năm nay nó mười tám tuổi, cái tuổi đẹp như trăng tròn. 


Em gái tôi học khá chăm chỉ, thi vào đại học y dược là ước mơ từ nhỏ của nó. Nhưng vì thiếu một điểm nên nó trượt đại học. Hụt hẫng. Bao nhiêu hi vọng đổ xuống như một trận mưa rào, làm nó gục ngã. Mẹ tôi nhìn nó bảo: “Học tài thi phận” mà con. Nói như vậy là để an ủi nó thôi, chứ số phận là do ta quyết định, do ta nỗ lực mà nên, cộng thêm một chút may mắn sẽ thành công. Và cánh cửa của giảng đường đại học tạm khép với em gái tôi.

Rớt đại học, nó trở nên buồn bã, ước mơ được tận tụy phục vụ những bệnh nhân, giờ đã không còn nữa. Nhìn những bạn sinh viên xa nhà, cuối tuần về quê và nó đã bật khóc. Mẹ tôi khuyên mãi, cuối cùng nó xin việc ở một khu công nghiệp gần nhà.

Vùng quê quanh năm nắng cháy của tôi, trở nên đông đúc và nhộn nhịp từ khi những khu công nghiệp mới mọc lên. Dân tứ xứ đến ở, quán ăn, nhà trọ mọc lên san sát nhau. Tiếng máy guồng gè cả ngày, tiếng bước chân người đi làm vồn vã vào mỗi sớm, đã lấy đi sự yên tĩnh vốn có của một vùng quê.

Đã lâu lắm tôi mới có dịp về thăm quê. Quê tôi dạo này đã thay đổi nhiều. những mảnh đất quen thuộc, đã được “đóng dấu” bởi những gương mặt lạ lẫm ngụ cư trên đấy. Cây vú sữa đầu làng xóa nhòa trong kí ức, nhường cho cái phân xưởng nho nhỏ của một tư nhân mọc lên. Ở quê nhiều nhà đã bỏ ruộng để làm khu công nghiệp. Với họ, cả ngày quần quật bên những guồng máy gầm ghè, có lẽ đỡ vất vả hơn phải dãi nắng dầm mưa ở ngoài ruộng. Cùng tuổi với em gái tôi, có những cô bé đến từ nhiều vùng quê khác nhau, cũng thi trượt đại học, mặt còn búng ra sữa, đến đây để xin việc làm.

Cuối tuần tôi về thăm nhà, nên mẹ tôi tranh thủ ra ngoài đồng bắt con trắm, con trê để nấu vài món ngon đồng quê cho tôi, những món mà ngây từ nhỏ tôi vẫn rất thích. Quanh năm dạy học ở thành phố, cộng với công việc buôn bán làm tôi bận rộn hơn nhiều. Vì thế, tôi ít có dịp về thăm mẹ, thăm em.

Vừa vào nhà, thì tôi thấy bóng nó lúi húi trong bếp. Tôi bước vào, nó chạy ra mừng rỡ và ôm lấy tôi, vẫn mái tóc dài và nước da trắng trẻo như ngày nào. Ngày xưa, nó như một con gấu bông dễ thương mà mỗi khi đi học về, tôi thường bế nó âu yếm. Tôi nắm lấy đôi tay em gái, và một sự ngạc nhiên trỗi dậy trong tôi. Bàn tay em gái tôi “bị cháy đen” từ khi nào.

Em gái tôi buồn bã nói rằng đó không phải là bị cháy đen, mà là do hóa chất, nơi em làm việc. Trong tổ, cũng có vài ba đứa trạc tuổi nó, rớt đại học, nên phải kiếm tiền trang trải cuộc sống, vì quê chúng quá nghèo. Tôi thấy thương em gái tôi nhiều hơn. Và thấy xót cho đôi tay của nó.



Bàn tay ngòi bút xinh xắn của nó ngày nào, giờ đây đã đổi thành một màu  đen đủi, khó nhìn. Bàn tay mà trong ước mơ của nó, sau này lớn lên sẽ cấp phát thuốc cho những bệnh nhân nghèo. Tôi hỏi em có định thi đại học nữa hay không, em gái tôi bảo không đủ can đảm, để đặt niềm tin và hi vọng thêm lần nữa. Nhưng vì trách nhiệm làm chị, nên tôi không đành lòng nhìn em gái mình mất niềm tin vào cuộc sống, chỉ vì một lần thi trượt như vậy.

Bữa canh chua cá bống của mẹ ngon tuyệt. Nó gợi cho tôi nhớ về những kỉ niệm ngày xa xưa ấy, khi hai chị em tôi còn nhỏ. Ăn cơm xong, tôi đến phân xưởng nơi em gái tôi làm việc. Đó là phân xưởng của một người nước ngoài. Điều làm tôi ấn tượng nhất là những chiệc thùng gỗ có hình con cá, và cái cây, đó không phải là con cá vùng vẫy trong môi trường nước, hay cái cây xanh tươi tốt. Mà đó là con cá chết nằm trên mặt nước, còn cái cây đã rụng hết lá. Hay nói cách khác, đó là biểu tượng của sự hủy diệt, biểu tượng của cái chết từ những thùng hóa chất đó. Vậy mà những công ty, phân xưởng nước ngoài, đã đem số lượng lớn vào sử dụng, và tôi nhận thấy rằng giá trị con người sao rẻ rúng đến thế. Và tôi cũng đã suy ra được, vì sao đôi bàn tay búp măng, hồng hào của em gái tôi ngày nào, qua thời gian ngắn đã trở nên đen như cháy.

Vòng quanh phân xưởng một vòng, tôi nhìn thấy, đa số công nhân là những cô bé, cậu bé đang tuổi ăn, tuổi lớn, vậy mà phải tiếp xúc với những loại hóa chất độc hại, đang giết dần, giết mòn các em hàng ngày.

Tối hôm đó, tôi không chợp mắt được. Tôi biết mình phải có nhiệm vụ tìm lại hi vọng, thắp sáng niềm tin cho em gái mình. Có biết bao tấm gương trong cuộc sống, dù ở cảnh bần cùng, khó khăn nhất vẫn vươn lên có ích cho cuộc đời. Tôi vẫn còn ám ảnh cái lắc đầu của cô em gái, khi hỏi nó có thi đại học lần nữa không. Cái lắc đầu với bím tóc dài như một con búp bê, dễ thương, nhưng yếu đuối.

Lần về quê này, tôi cảm thấy có chút buồn và day dứt. Những cánh đồng không còn thẳng cánh cò bay nữa, mà diện tích ruộng đã thu hẹp dần. Sân chơi cho những đứa trẻ quê cũng không còn. Trưa, nằm thiu thiu dưới gốc cây, những mùi khói thải công nghiệp bay là là vào con xóm nhỏ. Và những đứa trẻ, sau giấc mộng đại học không thành, chúng lại trở về chôn chân vào khu công nghiệp, để kiếm tiền mưu sinh. Trong đó có em gái tôi.

 Những đứa tuổi trăng tròn, chập chững bước vào đời. Chưa tiếp xúc với những vị đắng của cuộc đời, chúng đã “ngấm” bởi những hóa chất từ những khu công nghiệp ấy. Bóng dáng của những cô gái, chàng trai vừa mới bước ra khỏi cánh cửa của trường lớp, còn nhỏ nhắn, bị vây bủa bởi những thùng hóa chất, những vật liệu công nghiệp, chúng nhỏ nhắn xinh xinh và hồn nhiên như những chú cá bơi lượn trong đại dương cuộc sống, nhưng mỗi ngày bị “tẩm bột” dần dần của công việc nhà máy.

Đôi bàn tay cháy đen vì hóa chất của em gái tôi, lúc nào cũng làm tôi day dứt khôn tả. Nhìn nó ngủ say, tôi hôn nhẹ vào cái má lúm đồng tiền của nó: “Đâu phải rớt đại học là kết thúc tất cả đâu cô em ngốc của tôi. Tương lai vẫn còn phía trước đó em à, chị luôn mong em hãy cố lên. Hãy biết phấn đấu, và theo đuổi ước mơ đến cùng”.

Dẫu còn nhiều khó khăn. Nhưng tôi sẽ quyết định đưa em gái lên phố, để cho nó ôn lại từ đầu. Và chuẩn bị cho mùa thi sau. Dù sao, cánh cửa đại học vẫn không hoàn toàn khép lại, mà nó sẽ luôn mở cho những người biết cố gắng và nỗ lực.

                                                    

Tranh vẽ…trên đùi đẹp như mơ của thiếu nữ 9X


Thay vì dùng giấy, Jody Steel - một nữ sinh tại Boston, lại khiến nhiều người phải ngỡ ngàng khi vẽ lên đùi những bức chân dung hay con vật cực kỳ sống động.

Tranh thủ giờ nghỉ giải lao hay tận dụng những giờ học lý thuyết có phần dài dòng tại trường cao đẳng Emerson (Boston, Mỹ), cô gái Jody Steel có cách giải trí “có một không hai”.

                     Chân dung Jody Steel, cô gái có sở thích vẻ trên đùi "có một không hai".

Thay vì dùng giấy hay bảng vẽ, cô gái 19 tuổi này lại hí hoáy vẽ lên chính đùi của mình những bức chân dung hoặc những con vật mà cô chợt nghĩ ra. 


Điều đáng nói, chỉ bằng chiếc bút bi, những tác phẩm của cô lại rất đẹp mắt và sống động khiến bạn học phải trầm trồ.



Không những thế, trong một lần phát hiện Jody Steel đang vẽ trong lớp và chứng kiến tác phẩm theo kiểu “có một không hai” này, một thầy giáo không ngần ngại thuê cô để vẽ minh họa cho một cuốn tiểu thuyết.





Giải thích cho sở thích có phần kỳ quặc của mình, cô nữ sinh đang theo học lớp đạo diễn phim thành thật nói: “Ban đầu sở dĩ tôi vẽ lên đùi bởi tôi không tìm thấy tờ giấy thừa nào quanh mình. Rồi tôi ham thích, vẽ nhiều hơn trong giờ học và mọi người bắt đầu để mắt tới những bức vẽ của tôi”.




                                                                                                  Nguồn: Báo dân trí



CÁCH NẤU MÓN CAO LẦU HỘI AN



 Nhắc đến phố cổ Hội An, chúng ta liên tưởng ngay đến những chiếc đèn lồng lung linh nhiều màu sắc, những ngôi nhà cổ trầm mặc, rêu phong. Và điều tất nhiên, chúng ta không thể không nhắc đến những món ăn bình dị, gắn liền với vùng đất Quảng Nam như: mì Quảng, cơm gà phố Hội... Và trong số những món ăn đó, cao lầu Hội An là món ăn đã tạo nên một bản sắc, một phong vị văn hóa ẩm thực của Hội An... 



Nguyên liệu
500g thịt đùi heo
1/2 lít nước dùng nấu từ xương heo, lược lấy nước trong
1kg sợi mì cao lầu (tươi), nếu khô cần 1/2kg
Gia vị: ngũ vị hương, tỏi băm, nước tương, tiêu, hạt nêm Knorr từ Thịt thăn, Xương ống và Tủy, đường, tương ớt Hội An, dầu ăn
Rau ăn kèm: bắp chuối, giá sống, cải con, tần ô, rau thơm, các lọai rau húng, quế...
Cách thực hiện:
Rửa sạch thịt, để nguyên miếng, ướp với 1/2 thìa cà phê ngũ vị hương, 1 thìa cà phê tỏi băm, 4 thìa súp nước tương, 1 thìa cà phê tiêu, 2 thìa cà phê hạt nêm Knorr từ Thịt thăn, Xương ống và Tủy, 4 thìa súp đường. 
Để khoảng 30 phút cho thịt ngấm đều gia vị.
Đun nóng dầu, cho thịt vào chiên vàng. 
Cho hết phần nước ướp vào, rim với lửa nhỏ.
Nước rim thịt vừa cạn, cho nước dùng vào rim khoảng 40 phút, nêm lại gia vị vừa ăn.
Thái mỏng thịt xá xíu.
Thái nhỏ hành lá, ngò rí
Rửa sạch các loại rau ăn kèm.
Vậy là chỉ cần một ít thời gian, cộng với chút khéo léo, bạn sẽ có ngay một món ăn đặc sản ngon miệng.

THỜI TRANG XUỐNG PHỐ

Mùa thu với chút nắng vàng hanh hao, với làn gió se lạnh, vào những ngày cuối tuần rãnh rỗi là dịp rất thích hợp để các bạn diện những chiếc áo dệt kim tay lỡ, dài tay được làm bằng chất liệu dệt kim hay những chiếc váy jeans, giày ấm kết hợp với chân váy dễ thương sẽ khiến bạn vẫn xinh tươi và rạng rỡ.





NGHÌN LẺ CHUYỆN ĐẦU NĂM HỌC

Nghìn lẻ chuyện... đầu năm học
Cứ vào đầu năm học, sau đợt nghỉ hè, giáo viên chúng tôi phải trở về trả phép. Sau chuyến nghỉ hè, đồng nghiệp ai cũng trẻ ra, phấn khởi khi gặp lại nhau. Tay bắt mặt mừng, những cái cười tít mắt, những câu chuyện và một vài tấm hình cùng với những chuyến đi cùng với gia đình được xem như chủ đề của buổi gặp đầu năm.
Khi nghe thông báo về việc phân công chuyên môn, tổ trưởng...Nhiều giáo viên bắt đầu hồi hộp khi không biết năm nay nhà trường sẽ phân công như thế nào. Không biết dạy ít tiết hay nhiều tiết, có chủ nhiệm hay không, và có “kiêm nhiệm” một chức vụ gì đó không. 
Đầu năm có lẽ là thời điểm mà ban giám hiệu “đau đầu” với những phân công. Và có cả sự “kiện cáo”. Được người này thì mất người kia, ban giám hiệu phải đặt “chiếc cân” công bằng ở giữa để phân công phù hợp với trình độ chuyên môn của mỗi người.
Có người vừa chủ nhiệm vừa làm thêm chức chủ tịch. chữ thập đỏ, có người vừa dạy hai khối lớp vừa chủ nhiệm, kiêm luôn cả thư kí hội đồng, kiêm luôn cả chủ tịch công đoàn....Vì mỗi năm học có sự luân chuyển giáo viên từ vùng này đến vùng khác, từ  trường này đến trường khác. Nên đội ngũ, nhiệm vụ của đội ngũ hầu như phải xáo trộn, thay đổi.
Nhiều người sung sướng được phân công như ý. Có người hớn hở vì chủ nhiệm lại lớp cũ của năm ngoái, toàn những học sinh ngoan, hồ sơ sổ sách “cứ thế mà làm”. Có người lại “ớn” ra mặt, vì phải chủ nhiệm lớp có quá nhiều thành phần cá biệt, sợ ảnh hưởng đến thi đua, xếp loại.
Có người bất mãn, có người bằng lòng. Thế là trong cuộc họp, ý kiến tiếp nối. ý kiến. Ban giám hiệu đau đầu, đồng nghiệp phân bua, so sánh nhau, tạo thành những “hiềm khích” nho nhỏ. Tại sao cô X cũng giáo viên nhưng lại rảnh rang hơn, ít tiết hơn qui định? Tại sao cô Y cũng giáo viên, nhưng lại kiêm nhiệm cùng một lúc quá nhiều việc? Trải qua thời gian “thảo luận nhóm” của ban giám hiệu mới đi đến quyết định cuối cùng. Phân công sao cho hợp tình, hợp lí, trong cái lí có cả cái tình, vì cùng chung mái trường, chung mục đích giáo dục.

Có những đồng nghiệp có con nhỏ, nhà ở xa; hay những đồng nghiệp mới li hôn, gặp những khó khăn, cú sốc về gia đình vì thế cần tạo điều kiện, thông cảm với những đồng nghiệp ấy. Tôi thiết nghĩ, đã cùng công tác, giảng dạy nhiều năm với nhau trong một ngôi trường, điều ấy chẳng khác nào anh em trong một nhà. Và khi đã là một “gia đình” cùng đi chung trên một chuyến đò, thì còn gì quí hơn tình cảm tương thân tương ái, thấu hiểu và thông cảm cho nhau. Tạo thêm niềm tin và sức mạnh trong một tập thể. 
Và phân công nhiều hay ít, tôi nghĩ điều đó cũng không quan trọng. Đôi lúc, có những sự phân công, nhiệm vụ như vậy sẽ giúp chúng ta linh hoạt hơn, kinh nghiệm hơn trong công tác giáo dục. Vả chăng chuyên môn được phân công như thế nào cũng còn tùy thuộc vào năng lực của mỗi người.
Đôi lúc trong một tập thể giáo viên, nếu mỗi người nhịn nhau một câu, một cái liếc nhìn, mỗi người biết san sẻ gánh nặng cho nhau, bớt tỵ nạnh cho nhau thì có lẽ hay hơn. Bởi mỗi thầy cô là một tấm gương cho học trò noi theo, nếu vô tình để những “khuyết điểm” đó bộc lộ ra ngoài thì vô tình chúng là sẽ đánh mất hình ảnh đẹp trong mắt đồng nghiệp, trong mắt học trò. 
Bên cạnh những nỗi lo về chuyên môn, về công tác giáo dục. Không giống như những đồng nghiệp miền núi, đầu năm phải lo vận động học sinh đến lớp. Với nhiều giáo viên thành thị, đầu năm phải chạy ngược xuôi lo lắng chuyện “làm thêm”.
Vì từ năm ngoái Bộ đã bắt đầu cấm việc dạy và học thêm. Nhiều giáo viên rơi vào hoàn cảnh khó khăn, vẫn câu hỏi không lời đáp: “dựa dẫm mãi vào đồng lương thì lấy gì mà sống”? Có người về mở cơ sở chăn nuôi, có người nhận dạy thêm hợp đồng một số trường khác, có người tự “bóp thắt” việc chi tiêu cá nhân...
Trong khi đồng lương giáo viên chưa cao, giá cả thị trường vẫn cứ leo thang mạnh. Có rất nhiều đồng nghiệp phải sống rất chật vật. Đầu năm học, những đồng nghiệp ấy phải ngược xuôi lo kiếm tiền đóng học phí cho con cái, vừa tất bật với những công việc làm thêm, những nhiệm vụ mới của năm học mà nhà trường đã giao phó.
Có giáo viên ban ngày đứng bục giảng mang hết tâm huyết của mình để giảng bài, ban đêm phải đi giữ xe đến tận khuya mới về, vì gánh nặng mưu sinh. Suốt mấy năm qua, những đồng nghiệp ấy vừa là giáo viên giỏi, vừa là những người mẹ thành công, dù hoàn cảnh thế nào họ vẫn cố gắng đứng lớp, hoàn thành tốt nhiệm vụ. 
Dòng thời gian vẫn cứ lặng lẽ trôi, vai trò và hình ảnh người thầy giáo luôn chiếm vị trí quan trọng trong xã hội. Song song với những nhiệm vụ “trồng người” đặt ra, thì đó là nỗi vất vả cùng với trăn trở muôn thuở về đồng lương. Gíá cả thị trường tăng vọt, người giáo viên thêm nhiều gánh nặng và nỗi lo. Nhưng bên cạnh những câu chuyện đời, chuyện người thì vẫn có những tấm gương nhà giáo ngày ngày vẫn hiện lên đầy cảm động.

CƯỜI NGHIÊNG NGẢ


Đứng nhất

Con: Bố ơi! Hôm nay thầy bảo con đứng nhất lớp.

Bố: Giỏi! Thầy bảo con học giỏi nhất hả?
Con: Dạ không, thầy bảo con hay ngủ gật nhất, hay bị điểm kém nhất ạ.
Bố: ??!

Các loại sâu
Trong lớp, cô đang giảng bài thấy Tí đang ngủ, cô gọi dậy…
Cô giáo: Tí! Một số loài sâu có hại như sâu đục than, sâu cuốn lá…sâu gì nữa?
Tí: Thưa cô! Sâu răng ạ!
o O o
Thầy: Tục ngữ có câu: “Có công mài sắt có ngày nên kim”. Các trò về suy nghĩ, phân tích và lấy ví dụ thực hành mai nộp cho thầy.
Thầy: Tèo! Em làm gì vậy?
Tèo: Thưa thầy. Con đang mài cây sắt để kịp ngày mai nộp cho thầy cái kim ạ.
o O o
Áo dài: nhìn ông là tôi đoán tương lai ông sẽ là bậc thầy về sử dụng phao cứu sinh.
Mày râu mặt mày rạng rỡ: Vậy ư!
Áo dài: Ừ thì cứ nhìn ông sử dụng phao trong giờ kiểm tra thì tui đoán ra ngay!
Thi vấn đáp
Một sinh viên phải trả thi trong hội đồng. Giáo sư hỏi:
- Các-mác mất năm nào?
- Các-mác đã mất! Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến Người!
Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp:
- Lê-nin mất năm nào?
- Lê-nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Ðể tưởng nhớ người lãnh đạo vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm bắt đầu.
Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư thì thầm với hội đồng:
- Thôi cho nó 3 (*) điểm đi, không nó bảo chúng ta hát “Quốc tế ca” thì chẳng có ai ở đây thuộc lời đâu!
(*) – 3 điểm là điểm trung bình theo thang điểm của Nga.
Từ đồng nghĩa
Tiết văn, cô giáo đang ôn tập cho cả lớp về từ đồng nghĩa.
Cô: Các em cho cô biết từ “bàn ủi” còn gọi là gì nào ?
Học sinh: Thưa cô “bàn là” ạ !
Cô: Tốt lắm, chữ “là” cũng có nghĩa là “ủi”, chẳng hạn : “Tôi là quần áo” nghĩa là “Tôi ủi quần áo”. Bây giờ em nào cho cô ví dụ khác.
Một học sinh nhanh nhẩu giơ tay và trả lời:
- Thưa cô “Mẹ em là bác sĩ” nghĩa là “Mẹ em ủi bác sĩ”.
Cô: ? ! ?

Chả giấu gì bác
Có một ông lâu ngày đến nhà ông bạn thân chơi. Khách chủ gặp nhau chuyện trò rôm rả. Chủ kiếm trầu mời khách nhưng giữa cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ khẩn khoản mời mãi, khách đành phải ăn.
Cách một thời gian sau, ông này nhớ bạn lại đánh đường sang thăm trả.
Thấy bạn đến, ông kia mừng lắm, mời lên nhà ngồi. Chuyện trò lại rôm rả.
Ông này cũng bày ra giữa cơi chỉ có mỗi một miếng trầu và khẩn khoản mời.
Ông khách khen cơi trầu đẹp và nể lời cầm miếng trầu lên tay ngắm nghía:
- Thứ cau của nhà bác chắc bổ vào dịp trời mưa nên nó lắm xơ nhỉ?
- Không đâu ạ, đó chính là miếng trầu bác mời dạo nọ đấy ạ. Tôi ngậm nên nó hơi bị giập ra.